Bệnh phong (hủi, cùi)

Bệnh kinh niên này phát triển rất chậm, thường kéo dài rất nhiều năm. Bệnh không dễ dàng lây truyền từ người nọ sang người kia, nhưng những người sống chung một thời gian dài và tiếp xúc trực tiếp với người bị bệnh, đôi khi có thể bị mắc bệnh.
Dấu hiệu:
Các dấu hiệu thường khác nhau nhiều, tùy theo sức đề kháng của từng người đối với bệnh.
Dấu hiệu thường gặp nhất là mất cảm giác, trước tiên ở tay và chân. Người bị bệnh hủi có khi bị bỏng mà không biết.
Dấu hiệu trên da cũng rất khác nhau, gồm có: những nốt nhợt nhạt màu hoặc những nốt to hình tròn, ở giữa mất cảm giác, dây thần kinh to lên tạo thành các sợi to hoặc thành cục ở dưới da, có nơi bị loét kinh niên nhưng lại không đau và không ngứa. Cũng có loại bệnh hủi da mặt dày cộm, nổi cục; hoặc dái tai dày, ngắn và vuông. Lông mày rụng, lúc đầu ở phía ngoài sau rụng toàn bộ.
Trường hợp bệnh đang tiến triển tay chân có thể bị liệt, trông giống như các vuốt. Ngón chân, ngón tay hoặc toàn bộ tay, chân có thể dần dần bị cụt, trở thành những mỏm cụt.
Cách chữa:
Thường bệnh phong có thể chữa khỏi được, nhưng phải dùng thuốc nhiều năm. Thuốc tốt nhất là sun-phôn. Về liều lượng xem mục Thuốc chữa hủi. Cần chú ý, lúc đầu phải dùng liều lượng thấp, sau mấy tháng mới dùng liều đầy đủ. Phải theo đúng những điều chỉ dẫn.
Đề phòng những tác hại cho tay và chân:
Những chỗ loét (ổ gà) và tình trạng rụng dần tay chân thường thấy ở người bệnh không phải do chính bệnh gây ra và có thể phòng được. Đây là hậu quả của tình trạng mất cảm giác, khiến người bị bệnh không còn biết tự bảo vệ để khỏi bị thương.
Thí dụ, nếu một người bình thường, đi bộ một quãng dài, bàn chân bị phồng lên, liền đứng lại hoặc đi khập khễnh. Đó là cách bảo vệ cho chân mình khỏi bị tổn thương thêm Những người mắc bệnh phong không cảm thấy đau nên cứ tiếp tục bước đi, chỗ da phồng biến thành vết loét hở.
Chỗ loét bị nhiễm khuẩn cũng vì không thấy đau nên không có ý thức bảo vệ chỗ đau ấy, hoặc không làm gì để chỗ loét chóng lành. Vì vậy, tình trạng nhiễm khuẩn dần dần lan vào đến xương và phá hủy xương. Các dị dạng điển hình xuất hiện. Nhưng nếu chú ý, những dị dạng đó có thể ngăn ngừa được bằng cách:
Tránh không để cho vật gì cứa, làm bầm, giập hoặc bỏng tay, chân:
Không được đi chân đất, nhất là ở những nơi có đá nhọn hoặc có gai. Nên đi giày, dép. Nên lót một lớp đệm mềm vào dép hoặc dưới chỗ quai dép hoặc dưới chỗ quai dép có thể cọ vào da chân.

Leave a Reply

(*) Required, Your email will not be published