Vậy phải đổi loại túi như thế nào?

“Cái cụ thể tạm thời chưa nói đến vội, song nhất định bạn phải tránh sử dụng loại túi có gắn các loại đá quý hoặc các loại túi bằng chất liệu sang trọng như tơ tằm hoặc vải phát quang… bởi những loại túi này đã ngầm ám thị chủ nhân của nó luôn mong muốn được nổi trội, mọi người để mắt tới. Chỉ có những người đã trưởng thành, hành vi cử chỉ đã đạt tới phong cách tự do, mới có thể sử dụng loại túi mang sắc thái tầm cao như vậy, chỉ có họ mới có thể khống chế được nhân tố nổi loạn trong chiếc túi.
Ngoài ra, là một “tân binh”còn chưa hiểu rõ tính chất công việc, thì không nên sử dụng loại túi trong suốt. Những người mới điều không muốn bị người khác vây quanh mình, trước khi chưa đạt được thành tích gì, xử sự khiêm nhường là điều vô cùng quan trọng. Lúc này không nên để lộ ra toàn bộ mọi điều của bản thân. Trong chiếc túi nhìn xuyên qua được đó, từ đồ trang sức đến quyển sổ ghi chép… để cùng với nhau, mọi người sẽ phải bật cười vì sự “thành thật” đó của bạn. Cho dù trong túi có cất giữ cái gì đó cao nhã hay dung tục thì che giấu nó vẫn là rất cần thiết, đặc biệt là đối với một nhân viên mới.
Nếu bạn cứ thích kiểu túi như vậy, hãy chọn loại nửa trong suốt, ngoài thị trường hiện đang có bán loại túi hai tầng, vừa giải quyết được vấn đề “riêng tư” và vấn đề thời trang.
Còn nữa, là một nhân viên mới, “rảnh rang hóa” đôi tay là rất cần thiết, không nên “tay trái cầm gà, tay phải cầm vịt”.
Câu chuyện về Carolin
Mười năm trước, bà Kannedy vì chuyện đi phỏng vấn của cô con gái 21 tuổi Carolin mà phải đến tìm tôi. Carolin vừa tốt nghiệp đại học Havard chuyên ngành thương mại. Cô không muốn làm việc trong công ty gia đình mà muốn ra ngoài thử sức. Có một điều đáng nói là một người lúc nào cũng chỉ mặc bộ quần áo bò tự do thoải mái như cô lại rất ghét trang phục công sở lúc nào cũng phải tỏ ra chỉn chu. Tuy biết tính con gái vốn rất hoạt bát và quyết tâm, song bà Kennedy vẫn không khỏi bực mình. Để thuyết phục một người luôn tự do tùy tiện ngay lập tức thay đổi chấp nhận một công việc đòi hỏi văn hóa văn phòng không phải là chuyện dễ dàng.
Theo đề nghị của bà mẹ, tôi hẹn gặp Carolin vào lúc 9 giờ sáng ngày hôm sau. Cô rất đúng giờ, trước khi đến còn gọi điện qua thư ký cho tôi:
-Xin lỗi, tôi là Carolin, bây giờ gặp bà có tiện không?
Đây cũng là một nguyên tắc làm việc của tôi. Khi nói chuyện qua điện thoại, hai bên không nhìn thấy nhau, mọi trạng thái tâm lý tình cảm đều phải truyền tải bằng lời nói.

Leave a Reply

(*) Required, Your email will not be published